• youtube
  • facebook

Ông lão nhặt rác bên đường tàu

Cả xóm ai cũng nói lão khùng. Nhưng những điều tử tế mà ông đang làm cho xã hội thì người tỉnh đâu phải ai cũng làm được.

Ông Đặng Văn Lợi, sống tại phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu, Đà Nẵng bên cạnh nghề lượm ve chai, ông còn được người dân nơi này gọi với cái tên vô cùng thân thương “Người gác chắn tàu không lương”,  thầm lặng sống và cống hiến. Tại con hẻm số 47 đường Tôn Đức Thắng, phường Hòa Minh, quận Liên Chiểu có tuyến đường sắt Bắc Nam cắt ngang. Tại khu vực này, hàng ngày có hàng trăm lượt người dân và sinh viên qua lại. Chính sự bất cẩn, thiếu quan sát của người đi đường nên hàng năm đã xảy ra nhiều vụ tai nạn thương tâm.

Ngày qua ngày, dù nắng hay mưa, người đi đường vẫn thường bắt gặp ông đứng cạnh đường sắt hô hoán, thông báo mọi người chú ý quan sát khi đi băng qua đường và làm "gác chắn" báo hiệu có tàu sắp đến. Sống một mình không vợ, không con, hàng ngày ông đi dọc theo tuyến đường sắt và các khu dân cư lân cận để nhặt ve chai kiếm sống nhưng cứ đến giờ tàu chạy là ông vội quay về " chốt gác" để làm barie... Với ông Lợi đó như một đồng hồ đã canh sẵn hay một lập trình không thay đổi. Nắm rõ lịch trình mỗi chuyến tàu chạy, ông Đặng Văn Lợi luôn có mặt kịp thời tại đường ngang này để nhắc nhở, cảnh báo các phương tiện qua lại. Dẫu có vất vả thậm chí hiểm nguy nhưng mang đến sự an toàn cho mọi người chính là niềm hạnh phúc của ông. Và người dân khu vực luôn dành sự kính trọng cho người gác chắn không lương tận tụy này.

Ông Đặng Văn Lợi.

 
Ông Đặng Văn Lợi.

Đối diện với tôi lúc đó là một người đàn ông nhỏ thó, khuon mặt bị chiếc mũ lưỡi chai che quá nửa. Còn trên người khoác chiếc áo măng tô sờn rách cáu bấn quá khổ. Mặc cho người khác kính cẩn cúi chào bắt chuyện lão chẳng nói chẳng rằng, im lăng rồi nhoẻn miệng cười. Cha mẹ ông chẳng may chết sớm, để lại hai chị em ông côi cút rau cháo nuôi nhau từ khi còn tấm bé. 

Chẳng còn ai thân thích ở quê, nên ông Lời đành ra Đà Nẵng sống nương náu vào người chị gái. Từ khi còn thanh niên, mặc cho mọi người khuyên nhủ, ông quyết ở vậy vì không muốn làm gánh nặng cho người khác khi thấy bản thân mình chẳng làm được gì. Thế nhưng mấy năm trước người chị gái của ông cũng “bỏ” đi trước, bỏ lại ông một mình bơ vơ trên cõi đời. Từ khi chị gái mất, vì không muốn làm khổ các cháu khi thấy cuộc sống của đứa nào cũng khó khăn nên ông dọn hẳn đồ đạc ra căn phòng phía sau nhà, hướng mặt ra đường tàu vì không muốn dựa dẫm vào các cháu. Thế nhưng, căn phòng chặt hẹp rộng chừng dăm mét vuông đó cũng là cái kho để ông Lợi chứa số đồ dùng ít ỏi của mình. Còn bản thân ông vào những ngày hè “đóng đô” ngay giữa sân xóm trọ phía đối diện đường tàu vì căn phòng của ông lúc đó chẳng khác gì cái lò hỏa thiêu.

Hàng ngày, để có tiền nuôi sống bản thân mình, ông chọn mưu sinh bằng nghề nhặt rác. Trên chiếc xe đạp mi ni cũ kỹ do một cậu sinh viên tốt bụng để lại cho ông lang thang khắp hang cùng ngõ hẻm ở thành phố này. Số ve chai mà ông thu lượm được cũng giúp ông mỗi ngày có được hai ba chục nghìn. Số tiền đủ để ông mua đĩa cơm bụi lót lòng sống qua ngày. Thời gian còn lại của mình lão dùng để đọc sách, cũng như làm gác chắn tàu dù chẳng ai trả công.

Gác chắn sống không lương

Ông tự nảy ra cái ý định “ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng” này vì từ khi còn nhỏ ông đã từng tận mắt chứng kiến rất nhiều vụ tai nạn đường sắt do thiếu quan sát của nạn nhân xảy ra ngay cạnh nhà mình. Sau này, đến khi ra Đà Nẵng sống cùng chị gái, lại cũng ngay cạnh “kiệt tử thần” nên số vụ tai nạn đường sắt thương tâm mà ông chứng kiến ngày một nhiều hơn.

Ngày ngày trong hơn 10 năm qua, ông đã làm gác chắn không lương ở đây.

 Ngày ngày trong hơn 10 năm qua, ông đã làm gác chắn không lương ở đây.

Gọi là kiệt tử thần vì ở đây trước đây đã xảy ra hàng chục vụ tai nạn đường sắt thương tâm, khiến người chết, người bị tàn tật suốt phần đời còn lại. Theo ông Lợi cũng như những người dân sinh sống trong con hẻm, sở dĩ đoạn đường này trước đây hay xảy ra tai nạn là do con kiệt quá nhỏ, thiếu tầm nhìn lại chạy thẳng từ khu vực đông dân cư ra đường Tôn Đức Thắng, trong khi không có bất cứ một thứ tín hiệu nào thông báo tàu chuẩn bị tới nên chỉ cần bất cẩn một chút là xảy ra tai nạn. Đến năm 2003, để giảm thiểu tình trạng tai nạn tại đây, ngành đượng sắt kết hợp với chính quyền Đà Nẵng cho xây dựng một đường gom chạy dọc theo đường sắt thông ra đường Nguyễn Khuyến, nơi có trạm gác chắn cách đường sắt cách kiệt tử thần chưa đầy 200m. Đồng thời với việc lập đường gom,một barie kiên cố đã được dựng lên ở ngay đầu kiệt để cấm người và phương tiện không được lưu thông qua điểm đen này. Thế nhưng để ra đường Tôn Đức Thăng cho nhanh nên nhiều người dân cũng như các sinh viên thuê trọ ở đây vẫn vác cả xe đạp băng qua đường tàu mặc cho những nguy hiểm mình có thể gặp phải.

Chính nỗi ám ảnh về những vụ tai nạn đường sắt thương tâm, cùng những sự nguy hiểm mà các sinh viên cũng như người dân ở đây đang gặp phải đã thôi thúc ông phải làm một điều gì đó. Và cũng từ đó, ông tự nguyện trở thành barie sống đứng ra quan sát, nhắc nhở những người dân lưu thông qua kiệt tử thần mà chẳng cần ngành đường sắt trả công cho mình. Suốt hơn 10 năm, qua hình ảnh người đàn ông nhỏ thó có mặt ở kiệt tử thần nhắc nhở mọi người lúc tham gia giao thông từ lúc đài nói đã trở nên vô cùng quen thuộc đối với người dân cũng như rất nhiều thế hệ sinh viên từng học trọ ở đây. Lịch trình các chuyến tàu qua đây đã được ông thuộc nằm lòng.

Hơn mười năm qua, không biết bao nhiêu người nhờ có ông đã giữ được mạng sống của mình. Chuyện ông Lợi khùng cứu người không còn xa lạ với những người dân ở đây nữa rồi. Nhà ở đối diện kiệt tử thần nên bà Nguyễn Thị Tưởng (56 tuổi) là người thường xuyên chứng kiến ông Lợi cứu người. Bà bảo: “Đừng thấy ông ấy nhỏ thó, gầy gò vậy mà tưởng ông ấy ốm yếu. Mới hôm trước đây thôi, thấy mấy cô mấy cậu sinh viên đi học về mải cười nói không chú ý quan sát, vừa bước chớm vào đường sắt thì tàu lao tới. Ấy vậy mà ông Lợi vẫn kịp lao từ bên này sang đẩy ngược nhóm sinh viên lại, giúp các cháu thoát khỏi lưỡi hái tử thần trong gang tấc. Đấy mới là một chuyện thôi, còn chuyện ông Lợi cứu người nhiều lắm, kể cả ngày không hết đâu”.

Một bằng khen của ông Lợi.
 
Một bằng khen của ông Lợi.

Không chỉ tự nguyện làm gác chắn, ông còn đứng ra nhắc nhở mọi người sinh sống gần đường tàu giữ gìn vệ sinh chung khi phát hiện mọi người sinh sống gần đó thường xuyên xả rác bừa bãi ra đường tàu. Nhắc nhở, cảnh cáo không ăn thua ông lại tự tay hì hục dọn dẹp. Cái nào bán được ông cho vào bao, còn bao bóng, rác bẩn, ông tập kết lại một chỗ rồi mang đi tiêu hủy. Rác không còn đỡ, đằng này người dân còn thiếu ý thức khi thường xuyên ra đường ray phóng uế vào buối tối. Có lần, thấy một đoạn đường ray dài đầy phân người nên ông quay ngược về nhà xách từng xô nước ra dội. Cũng từ khi người dân thấy một gã khùng ngày ngày dọn dẹp nên cũng dần ý thức hơn, không còn phóng uế, xả rác bừa bãi như trước nữa. Nhờ có ông, đoạn đường trở nên sạch sẽ hơn hẳn.

Đã hơn 10 năm ông canh tàu và dọn rác, cứ âm thầm làm theo “cách của riêng mình”. Chẳng cần ai bắt ép, chẳng làm vì gì cả vì đơn giản với ông đó là trách nhiệm của một công dân. Thế nhưng ông cũng chẳng hề hay biết, đó là sự cống hiến vô cùng lớn giữa đời này mà dễ gì có người không “khùng” làm được.

create

Nam Kim/phununews.vn